QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI (*)
Tác giả: Bùi Văn Sơn
(Thuyền Đỗ, Thụy Phúc, Thái Thụy, Thái Bình)
Quê hương ai cũng chỉ có một như nhà
thơ Đỗ Trung Quân từng viết, song mỗi người lại có một quê hương với những ký
ức riêng. Với tôi, quê hương chính là thuở ấu thơ đầy kỷ niệm bên dòng sông
chảy nặng phù sa, những cánh đồng thẳng cánh cò bay.
Ngay từ khi còn học cấp một, lũ trẻ
con chúng tôi đã quen với ruộng đồng, đơn giản chỉ là sau một buổi cắp sách đến
trường, được sắm vai những đứa trẻ trâu đủ trò nghịch ngợm. Nào là đốt rạ nướng
khoai, nào là hun khói bắt chuột, và cả những trưa hè trốn mẹ dãi nắng, tắm
sông. Tôi là đứa “nhát như cáy”, vậy mà chỉ vài buổi lặn ngụp dưới sông đã biết
bơi thành thạo, cũng không hiểu là do tôi có khiếu bơi lội cộng với sự kiên trì
tập luyện và sự dìu dắt của mấy anh lớp lớn, không nản lòng vì mấy lần no nước,
hay do con chuồn chuồn ngô cắn rốn rớm máu đến nhiễm trùng.


